thơ về cha mẹ

tho-em-be-15.png
MẸ

(Tác giả: Hạnh Ngọc)

Bạn đang xem: thơ về cha mẹ

Trải cuộc sống nặng trĩu những lo ngại toan
Vầng trán rộng lớn thấm sâu vất vả
Gió sương ngang mất màu tóc mẹ
Tháng năm lâu năm trăng khuyết sườn lưng cong
Gió vô tình lúc lắc ngọn lửa hồng
Thân cò lả cất cánh qua chuyện giông tố
Quãng lối xưa vượt lên trước ngàn gian giảo khổ
Ghép vụn lành lặn nhằm ấp iu con
Ánh dương cùn dần dần xuống đầu non
Lo tối ướp lạnh tràn ngõ vắng
Sợ bấc phủ nếp mái ấm trầm lặng
Sợ mây lép vế dạng trăng ngà
Mong mạnh khỏe bên trên từng ngay gần xa
Chữ cù lao ko tròn trĩnh ân trả
Biển bát ngát tạc lòng ghi dạ
Nghĩa một đời nguyện tự khắc tim con cái.

 tho-ve-me-2.jpg

BÀN TAY CỦA CHA

Bàn tay Cha, tóm tay con

Dìu qua chuyện toàn bộ những cơn lốc đời

Khi con cái mái đầu xanh rì ngời

Tóc Cha bạc White mây trời xoàng xĩnh xa

Bàn tay nhỏ, vô tay Cha

Con bình yên lặng cả vô mơ vẫn cười

Nuôi con cái lớn khôn nên người

Tay Cha lập cập rẫy, trở trời lại đau

Con như chim lạc phương nào

Đủ lông trưởng thành và cứng cáp cất cánh vô trời xanh

Nhớ, quên công đức sinh thành

Bởi còn toan tính lợi danh mang đến mình

Chiều ni ngơ ngẩn đứng nhìn

Trên đường phố nhỏ với hình bóng ai

Nắm tay con em mình bước dài

Trong làn mưa mỏng mảnh bên trên vai ẩm mèm

Tự nhiên con cái đột nhiên thèm

Bàn tay nhỏ bé xíu nhỏ mượt như xưa

Để Cha vậy là mang đến vừa

Dắt con cái qua chuyện những lừa lọc thế gian

Tự nhiên nước đôi mắt tuôn tràn

Kiếp phù thế cụt tương đối tàn bao nhiêu khi

Bôn tía rồi chẳng được gì

Cha ơi đợi nhé con cái về chiều ni.

 images (5).jpg

NGÀY XƯA CÓ MẸ

Khi con cái biết đòi hỏi ăn
Mẹ là kẻ mớm con cái thìa cháo
Khi con cái đòi hỏi ngủ
Mẹ là kẻ thức hát ru con
Bầu trời vô đôi mắt con
Ngày một xanh rì hơn
Là Lúc tóc mẹ
Ngày thêm thắt sợi bạc

Mẹ với trở thành phân biệt vô trời đất
Như cuộc sống không thể không có vô con
Nếu với lên đường vòng xung quanh ngược khu đất tròn
Người hòng con cái mỏi mòn
Vẫn không một ai ngoài mẹ

Cái vòng đeo tay ngỏ rời khỏi kể từ tấm bé
Cứ rộng lớn dần dần theo đuổi con em mình rộng lớn lên
Mẹ là kẻ đang được bịa đặt mang đến con cái cái thương hiệu riêng
Trước cả Lúc con cái nhảy lên giờ mẹ

Xem thêm: sammy đào và simmy

Mẹ là giờ kể từ Lúc bập bẹ
Đến khi trưởng thành
Con vẫn thiếu hiểu biết nhiều không còn chiều sâu
Mẹ tức là bắt đầu
Cho sự sinh sống, tình thương yêu và hạnh phúc

Mẹ tức là duy nhất
Một khung trời, một phía khu đất, một vầng trăng
Mẹ ko sinh sống đầy đủ trăm năm
Nhưng đang được mang đến con cái dư dả nụ mỉm cười giờ hát

Mẹ tức là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp vày tiết con cái tim
Mẹ tức là mãi mãi
Là mang đến lên đường ko đòi hỏi lại bao giờ

Nhưng với cùng một lượt u ko ngăn con cái khóc
Mẹ ko thể này vệ sinh nước đôi mắt mang đến con
Là Lúc u ko còn
Hoa hồng đỏ tía kể từ phía trên hóa trắng

Cổ tích thông thường Lúc bắt đầu
Xưa với cùng một vị vua hay 1 nường công chúa
Nhưng cổ tích con
Bắt đầu kể từ rất lâu rồi với mẹ

images (4).jpg 

CHA ƠI!

Con vô cùng kinh hoàng mai cơ vĩnh biệt
Bóng thân phụ già nua thân thiện thiết tách con
Cha lên đường dáng vẻ ko còn
Mình con cái ở lại héo trái tim nầy!

Con mãi ước ko ngày biệt cách
Thời gian giảo ơi, chớ tách rạm tình!
Cha trở về cõi siêu hình
Bỏ con cái ở lại 1 mình đùa vơi…

 hinh-anh-cha-cham-con-day-y-nghia_040200109.jpg

BÔNG HỒNG VÀNG

Vu lan về con cái chuyên chở lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu u cha
Tháng bảy mưa ngâu hoặc nước đôi mắt nhạt nhẽo nhoà
Của những người con ghi nhớ về thân phụ mẹ

Một nén mừi hương nồng dịu lặng lẽ
Nỗi lòng con cái gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù cho có hoá vô thường
Công sinh chăm sóc vẫn chính là công rộng lớn nhất

Cả cuộc sống u thân phụ vớ bật
Cho bọn chúng con cái lẽ sinh sống tình yêu
Đại dương bát ngát đâu đang được là nhiều
Với bọn chúng con cái thân phụ u là vớ cả

Có song lúc
Mải say đắm xoay với thế hệ ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời lạ
Chợt giật thột tỉnh giấc ghi nhớ u cha

 tho-ve-me-768x432.jpg

BÌNH YÊN NHÉ CHA

Lâu lắm rồi con cái chẳng viết về cha
Bởi mỗi lần viết rời khỏi con cái lại khóc
Nhưng chẳng thể đem vần thơ…người đọc
Chỉ ước hòng gánh vất vả thay cho cha

Nhìn cảnh đời…con bỗng thấy xót xa
Bưng chén cơm trắng chan hòa nằm trong nước mắt
Cứ suy nghĩ đến lòng lại nhức quặn thắt
Bởi trở ngại cứ chồng chất vai người

Cũng lâu rồi con cái chẳng thấy nụ cười
Vẫn luôn luôn nở bên trên bờ môi…mặn đắng
Mà chỉ thấy những tối lâu năm thức trắng
Cha một mình…mang trọng trách gạo tiền

Giá như con cái với thể xóa ưu phiền
Để thân phụ được…chút bình yên…cuộc sống

 images (7).jpg

MẸ

Con sẽ không còn đợi một ngày kia
Khi u tổn thất lên đường mới mẻ giật thột khóc lóc
Những dòng sản phẩm sông trôi lên đường với quay về bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời hạn tự khắc nghiệt
Chạy cuồng loạn qua chuyện tuổi hạc u già nua nua
Hàng ngày qua chuyện con cái lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con từng ngày 1 rộng lớn lên
Mẹ thường ngày thêm thắt già nua cỗi
Cuộc hành trình dài âm thầm phía hoàng thơm.

Con sẽ không còn đợi một ngày kia
Có người chuyên chở mang đến con cái lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt xem sét bản thân tổn thất mẹ
Hàng ngày trải qua đang được chuyên chở mang đến con cái một bông hồng
Hoa đẹp mắt đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta rời khỏi lên đường chục năm xa xăm vòng đeo tay của mẹ
Sống tự tại như 1 cánh chim bằng
Ta thực hiện thơ mang đến đời và biết nhiều người con cái gái
Có lúc nào thơ mang đến u tớ không?
Những bài xích thơ hóa học ngập tâm hồn
Đau khổ sở – phân chia thoát ly – buồn vui sướng – hạnh phúc
Có những cẳng chân đang được giẫm xuống ngược tim tớ độc ác
Mà vẫn tiếp tục tối về thao thức thực hiện thơ
Ta quên tổn thất thềm xưa dáng vẻ u ngồi chờ
Giọt nước đôi mắt già nua nua ko ứa nổi
Ta say đắm mải bên trên cẳng chân rong ruổi
Mắt u già nua âm thầm dõi sau lưng
Khi sợi đời đâm ứa tiết bàn chân
Mấy kẻ lên đường qua
Mấy người ngừng lại?
Sao u già nua ở xa cách cho tới vậy
Trái tim âu lo ngại đang được thúc giục lên đường tìm
Ta vẫn vô tình
Ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…
Anh đang được bao lượt tạm dừng bên trên phố quen
Ngã nón đứng xin chào xe cộ tang qua chuyện phố
Ai tổn thất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc cơ bao lâu nữa của mình?
Bài thơ này xin xỏ thắp một bình minh
Trên đời u bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như 1 nụ hồng
Con chuyên chở sẵn mang đến mon ngày tiếp tục tới!

images (2).jpg 

XIN LỖI CHA

Cha ơi ! Con đang được nhiều tối thức trắng
Viết những bài xích thơ thâm thúy lắng yêu thương đương
Con vô tâm ko biết những tối trường
Mùa nắng và nóng hạn…
Cha nai sườn lưng kéo nước… khoác bão táp sương
Cho vụ mùa xanh rì tốt…

Con vô tình ước những điều ngu dốt
Rằng thời hạn hãy ko ngớt trôi nhanh
Đâu hiểu được thân phụ đang được quá tuổi hạc xanh
Tóc muối hạt chi tiêu đời tô trở thành bạc trắng…

Vai vần vật vô nắng và nóng trưa âm thầm lặng
Đôi chân gầy nhom bước nặng trĩu gánh mưu đồ sinh
Lo mang đến con cái nhưng mà quên tổn thất thân thiện mình
Con lại bận với ông tơ tình dang dở…

Con đang được buồn Lúc tình nhân hờn dỗi
Con khờ dại với mộng mơ xa xăm xôi
Mùi khu đất – khét nắng và nóng – giọt mồ hôi
Mùi ngọt ngào đã từng con cái chợt tỉnh

Xem thêm: lời chúc ngày mới cho bạn gái

Ơi thân phụ ơi ! hiểu lúc nào thân phụ hỡi !
Con đáp đền rồng được ơn nghĩa đời cha
Khi biển lớn thâm thúy và trời rộng lớn bao la
Chẳng đo được công trạng thân phụ vun đắp…